NGÀNH KINH DOANH CHÍNH CỦA CHÚNG TÔI LÀ BẢO HIỂM

Thuở ban đầu của Berkshire Hathaway

Khi Công ty hợp danh đầu tư Buffett giành quyền kiểm soát Berkshire Hathaway vào năm 1965, cổ phiếu của công ty rớt giá xuống một nửa và kinh

doanh thua lỗ vượt qua mức 10 triệu đô la. Buffett và Ken Chace, người quản lý Công ty dệt may, làm việc chăm chỉ để tìm cách xoay chuyển
tình thế của công ty dệt may. Kết quả thật đáng thất vọng: Tiền lãi thu được từ cổ phiếu khó khăn lắm mới đạt được mức hai con số.
Giữa tình trạng ảm đạm đã xuất hiện một điểm sáng, một tín hiệu tốt: Đó là sự quản lý khéo léo danh mục đầu tư cổ phiếu thường của Buffett. Khi Buffett mua lại, công ty có 2,9 triệu đô la cổ phiếu được bán trên thị trường. Cuối năm đầu tiên, Buffett đã tăng số lượng chứng khoán tới 5,4 triệu đô la. Năm 1967, phần tiền lãi thu được từ đầu tư gấp ba lần số tiền thu được từ toàn bộ bộ phận dệt may, gấp 10 lần vốn căn bản từ phát hành chứng khoán.

Tuy vậy, trong thập kỉ tiếp theo, Buffett dần hiểu được một số điểm thực tế. Trước hết, bản chất ngành dệt may làm cho phần lợi tức cao thu được từ cổ phiếu trở nên không chắc chắn. Cạnh tranh từ bên ngoài – thuê nhân công rẻ hơn – đang thu hẹp dần lợi nhuận biên. Thứ hai, để tiếp tục cạnh tranh, các nhà máy dệt may sẽ cần phải cải thiện nguồn vốn đáng kể – một triển vọng đang bị đe doạ trong một môi trường lạm phát và đầy nguy hiểm nếu phần tiền lãi thu về không đủ.

Buffett không hề cố gắng che đậy những khó khăn, nhưng trong một vài lần, ông đã giải thích lối suy nghĩ của ông: Các nhà máy dệt may là ông chủ lớn nhất trong ngành, nguồn lực lao động là nhóm tuổi già hơn với kỹ năng không thể thay thế được, ban quản lý có lòng nhiệt tình cao; các hiệp hội đều hợp lý, và cuối cùng, ông đã tin rằng ngành kinh doanh dệt may sẽ thu được lợi nhuận.

Tuy vậy, Buffett đã làm rõ rằng ông mong đợi nhóm ngành dệt may sẽ thu được một khoản tiền lãi khả quan trên những khoản vốn chi phí khiêm tốn nhất. Buffett nói: “Tôi sẽ không đóng cửa một công ty có tiềm năng lợi nhuận dưới mức bình thường mà chỉ thêm vào một phần nhỏ cho tiền lãi của công ty chúng tôi”. Ông giải thích: “Tôi cũng cảm thấy thật bất hợp lý cho một công ty có tiềm năng lợi nhuận khác thường khi đầu tư vào một công ty dường như sẽ thua lỗ trong tương lai. Adam Smith sẽ không tán thành với ý kiến đầu tiên và Karl Marx sẽ không tán thành với ý kiến thứ hai của tôi, phần ở giữa là vị trí duy nhất khiến tôi thoảimái”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s